Mình đọc được cái này thấy hay, máy bạn đọc xem rui thử bỏ 5 nốt nhạc suy nghĩ về những chuyện đã qua xem:
"Khi cò là một đứa trẻ, tôi rất ghét mọi người gọi mình là trẻ con và mong được lớn nhanh để trở thành người lớn.
Khi dã trưởng thành, đối diện với cuộc sống có nhiều lo toan, đối phó với nhiều thử thách, phức tạp của cuộc sống, thì có lúc tôi ước mong được trở lại hồn nhiên như trẻ con.
Có người thường làm việc bất kể ngày đêm để kiếm tiền.Đến khi đã có nhiều tiền, lại phải tốn rất nhiều tiền để đổi lấy sức khỏe.
Chúng ta luôn hoài niệm về quá khứ, lo lắng đến tương lai, song lại lảng quên hiện tại.
Ngượi giàu không phải là có tất cả, mà là người “cần” ít nhất.
Chỉ cần vài giây, bạn đã có thể làm tổn thương người yêu thương của mình. Nhưng phải mất nhiều năm mới có thể xây dựng mối quan hệ ấy.
Người thật sự yêu bạn không nhất thiết là làm cho bạn vui lòng. Người thật sự yêu bạn không hẳn đã bày tỏ co bạn biết họ yêu bạn biết chừng nào.
Cùng một sự việc, song hai người khác nhau sẽ có cách nhìn khác nhau.
Sẽ không là đủ nếu bạn biết tha thứ cho người khác mà không biết tha thứ ho chính bản thân mình".
“Ai cũng có thể nghe chúng ta nói. Nhưng chỉ có những người bạn thân mới biết những điều bạn không nói nên lời”.




Reply With Quote


Bookmarks