Yêu Tâm không dám tỏ bày,
Lập ngay topic, làm vài bài thơ,
Thơ ơi, cứ xối xả vào,
Bao nhiu nét chữ gấp ngàn lần iu.
NGƯỜI MỘNG
Có một tình yêu bao năm dài chờ đợi,
Có một người bao tháng ngày mỏi mong,
Trong giấc mơ hay những đêm mộng mị,
Nhoẻn miệng cười sưởi ấm trái tim ai,
Cớ nhưng sao mỗi khi ai tỉnh mộng,
Khuôn mặt người chợt biến mất ai ơi,
Khiến lòng ai mãi mãi là cơn mộng,
Cứ kiếm tìm một giấc mộng hư vô.
Bao năm tháng cùng đêm dài vô vọng,
Ước mong sao người mộng hiện giữa trời ,
Để cho ai sống thực với cuộc đời,
Tìm ánh sáng bao năm dài tăm tối,
Xua giá băng làm lạnh một cõi lòng.
Bao người đến rồi đi nào ai biết,
Chợt dừng chân trước tiếng hát của "Người",
Mong trả lời "Người mộng" là đây chăng.
Cứ ngẩn ngơ sao cứ hoài ngơ ngẩn,
Khi tỉnh rồi lửa bùng cháy thuở nao,
Khối băng kia nay đã không còn nữa,
Mà trong lòng chợt ấm áp làm sao.
Một ánh sáng trong đường hầm tăm tối,
Cuốn phăng đi đau khổ của thói đời.
Với niềm tin một đời “Người” xây đắp,
Khiến đời ai chợt sáng bao hy vọng,
Thoát cơn mộng cuốn lấy ai một đời,
Và “Người mộng” với “Người” nào khác chi.



Reply With Quote

Nếu thiếu Tâm em xẽ thành sỏi đá



Bookmarks